Vì sao cứ muốn xem Tứ Trụ mãi? — Thỉnh thoảng đúng nên càng cuốn hút
Cảm giác cứ muốn xem Tứ Trụ mãi không phải điều gì bất thường, mà là hoạt động bình thường của não bộ. Quan sát lâu năm của khoa học thần kinh cho thấy dopamine phản ứng với sự chờ đợi mạnh hơn nhiều so với chính phần thưởng. Một phần thưởng không biết khi nào sẽ đến níu giữ hành vi dai dẳng hơn một phần thưởng chắc chắn.
Vì sao thỉnh thoảng mới đúng lại càng hút mạnh hơn?
Từ thí nghiệm của nhà tâm lý học Skinner đến nay, việc phần thưởng không thể đoán trước khiến hành vi kéo dài lâu nhất đã là quan sát ở tầm sách giáo khoa. Tên của nó là củng cố ngắt quãng. Tứ Trụ cũng vậy: mười lần xem mà có một lần chạm đúng tim đen, thì chính lần ấy kéo bạn quay lại. Bản thân phép tính dựa trên vạn niên lịch, nên cùng một ngày sinh lúc nào cũng ra cùng một lá số. Chỉ có điều đoạn nào sẽ chạm đến con người bạn của ngày hôm nay thì vẫn bỏ ngỏ — và sự chờ đợi sinh ra từ đó. Niềm vui của sự bỏ ngỏ ấy đã được bàn trong điều thú vị của Tứ Trụ; ghi chú này nói về cơ chế não bộ nằm bên dưới nó.
Vậy nên dùng sức hút ấy thế nào?
Hiểu cơ chế thì quyền lựa chọn về tay mình. Biết mà dùng, nó thành một nghi thức nhỏ để mở ngày mới trong bình thản; không biết mà dùng, nó thành sự lệ thuộc không ngừng kiểm tra. Thay vì xem đi xem lại, hãy ghi lời luận giải ra rồi chờ chừng một tiết khí mới đọc lại — cách làm có trong đọc lại lời luận giải Tứ Trụ. Lý do Gwiraedang không dùng lời lẽ thúc giục hay phần thưởng liên hoàn để giữ chân bạn cũng nằm ở đây — khoảng cách ấy được bàn trong Được AI an ủi thì có sao không. Luận giải Tứ Trụ không phải số phận đã định sẵn, mà là tư liệu tham khảo để nhìn lại chính mình. Sức hút chỉ là khuynh hướng, không phải mệnh lệnh.
Chỉ dựa trên phép tính tất định của vạn niên lịch và những quan niệm mệnh lý đã được kiểm chứng. Không phải số phận đã định sẵn, mà là tư liệu tham khảo để tự chiêm nghiệm bản thân.